易水行赠修和谢德之高士

(宋代)释居简

悠哉招隐琅琅然,画然勇变易水寒。画梧语急声欲乾,哀丝欲绝回风酸。

激昂馀地涵清圜,弗落断崖清夜湍。想当悲歌蓄真怒,发立如棘冲其冠。

慨慷一死不复惜,从容按辔无求还。投机之间不容发,一失万古成永叹。

尘侵匕首壮士死,谁写遗恨归清弹。谓言此曲无再弹,浑刚不敌智士肝。

脑脂盖眼日高卧,幽愤欲平良独难。油然易感不易触,徒使壮泪双汍澜。

琴工推琴向我言,我指何自生忧端。物能移人不移物,安得心广仍体胖。

欲令心广仍体胖,不妨试作如此观。

《易水行赠修和谢德之高士》拼音标注

yì shǔi xíng zèng xīu hé xiè dé zhī gāo shì
yōu zāi zhāo yǐn láng láng rán,
huà rán yǒng biàn yì shǔi hán。
huà wú yǔ jí shēng yù gān,
āi sī yù jué húi fēng suān。
jī áng yú dì hán qīng yuán,
fú luò duàn yá qīng yè tuān。
xiǎng dāng bēi gē xù zhēn nù,
fā lì rú jí chōng qí guān。
kǎi kāng yī sǐ bù fù xī,
cóng róng àn pèi wú qíu huán。
tóu jī zhī jiān bù róng fā,
yī shī wàn gǔ chéng yǒng tàn。
chén qīn bǐ shǒu zhuàng shì sǐ,
shúi xiě yí hèn gūi qīng dàn。
wèi yán cǐ qū wú zài dàn,
hún gāng bù dí zhì shì gān。
nǎo zhī gài yǎn rì gāo wò,
yōu fèn yù píng liáng dú nán。
yóu rán yì gǎn bù yì hóng,
tú shǐ zhuàng lèi shuāng wán lán。
qín gōng tūi qín xiàng wǒ yán,
wǒ zhǐ hé zì shēng yōu duān。
wù néng yí rén bù yí wù,
ān dé xīn guǎng réng tǐ pàng。
yù lìng xīn guǎng réng tǐ pàng,
bù fáng shì zuò rú cǐ guān。