孤山行

(宋代)释居简

盛时考槃古逸民,湖山草木咸知名。至今八篇烂古锦,岂特五字如长城。

长驱万骑到其下,束手按甲循墙行。大邦维翰蔽骚雅,遐冲既折犹精神。

抗衡剧孟一敌国,弹压西子孤山春。死诸葛走生仲达,送修靖邀陶渊明

聚蚊莫及怒雷迅,老瓦不乱黄钟鸣。清弹岂为赏音废,自芳更问林扉扃。

鸥盟未冷浪拍拍,弋者何慕鸿冥冥。水流山空鹤态度,冰枯雪寒梅弟兄。

梅当成实自调鼎,鹤既生子仍姓丁。乡来偶同赋招隐,老去亦各相忘形。

故庐夜夜月如昼,少微耿耿天无云。千金傥可市骏骨,万古适足空凡群。

百身可赎但虚语,九原唤起知无因。为公满酌井花水,酹一抔土公应闻。

《孤山行》拼音标注

gū shān xíng
shèng shí kǎo pán gǔ yì mín,
hú shān cǎo mù xián zhī míng。
zhì jīn bā piān làn gǔ jǐn,
qǐ tè wǔ zì rú cháng chéng。
cháng qū wàn qí dào qí xià,
shù shǒu àn jiǎ xún qiáng xíng。
dà bāng wéi hàn bì sāo yǎ,
xiá chōng jì zhé yóu jīng shén。
kàng héng jù mèng yī dí guó,
dàn yā xī zǐ gū shān chūn。
sǐ zhū gé zǒu shēng zhòng dá,
sòng xīu jìng yāo táo yuān míng。
jù wén mò jí nù léi xùn,
lǎo wǎ bù luàn huáng zhōng míng。
qīng dàn qǐ wèi shǎng yīn fèi,
zì fāng gèng wèn lín fēi jiōng。
ōu méng wèi lěng làng pāi pāi,
yì zhě hé mù hóng míng míng。
shǔi líu shān kōng hè tài dù,
bīng kū xuě hán méi dì xiōng。
méi dāng chéng shí zì diào dǐng,
hè jì shēng zǐ réng xìng dīng。
xiāng lái ǒu tóng fù zhāo yǐn,
lǎo qù yì gè xiāng wàng xíng。
gù lú yè yè yuè rú zhòu,
shǎo wēi gěng gěng tiān wú yún。
qiān jīn tǎng kě shì jùn gǔ,
wàn gǔ shì zú kōng fán qún。
bǎi shēn kě shú dàn xū yǔ,
jǐu yuán huàn qǐ zhī wú yīn。
wèi gōng mǎn zhuó jǐng huā shǔi,
lèi yī póu tǔ gōng yìng wén。