忆远吟

(清代)史筠

车马行时春之初,梧桐叶落秋何如。梧凉憔悴空闺里,珠箔垂垂独自居。

忽逢云外秋归雁,一纸家书如觌面。感君念妾意缠绵,濯指开针肠欲断。

问君毕竟几时还,妾已愁消红粉颜。几回梦绕关山道,相思不断如连环。

相思相思无处说,卷帘诉与天边月。明月已圆人未圆,素辉偏照孤帷前。

商飙萧瑟寒机动,蟋蟀声中愁不眠。小鬟梦呓呼不醒,起来自拨残镫影。

窗前恨煞长鸣鸡,一声啼起霜天冷。

《忆远吟》拼音标注

yì yuǎn yín
chē mǎ xíng shí chūn zhī chū,
wú tóng yè luò qīu hé rú。
wú liáng qiáo cùi kōng gūi lǐ,
zhū bó chúi chúi dú zì jū。
hū féng yún wài qīu gūi yàn,
yī zhǐ jiā shū rú dí miàn。
gǎn jūn niàn qiè yì chán mián,
zhuó zhǐ kāi zhēn cháng yù duàn。
wèn jūn bì jìng jī shí huán,
qiè yǐ chóu xiāo hóng fěn yán。
jī húi mèng rào guān shān dào,
xiāng sī bù duàn rú lián huán。
xiāng sī xiāng sī wú chù shuō,
juàn lián sù yǔ tiān biān yuè。
míng yuè yǐ yuán rén wèi yuán,
sù hūi piān zhào gū wéi qián。
shāng biāo xiāo sè hán jī dòng,
xī shuài shēng zhōng chóu bù mián。
xiǎo huán mèng yì hū bù xǐng,
qǐ lái zì bō cán dēng yǐng。
chuāng qián hèn shā cháng míng jī,
yī shēng tí qǐ shuāng tiān lěng。