偈五十三首 其三十七
(宋代)释克勤
门外青山泼黛,途中细雨如膏。灵云陌上桃花,处处芳菲溢目。
香严岩畔翠竹,时时撼影摇风。直得一击忘所知,一见绝疑惑。
不免尚留观听,未透声色。若能见无见之色,闻无闻之声。
拨转路头,踏翻关捩。句句越佛越祖,尘尘耀古腾今。
处处离色离名,个个斩钉截铁。心外无法,法外无心。
用王库刀,发千钧弩。壁立万仞,坐断十方。可以入大解脱门,传正法眼藏。
向尧时舜日,共乐升平。鼓腹讴歌,归家稳坐。但愿春风齐著力,一时吹入我门来。
《偈五十三首 其三十七》拼音标注
jié wǔ shí sān shǒu qí sān shí qī
mén wài qīng shān pō dài,
tú zhōng xì yǔ rú gāo。
líng yún mò shàng táo huā,
chù chù fāng fēi yì mù。
xiāng yán yán pàn cùi zhú,
shí shí hàn yǐng yáo fēng。
zhí dé yī jí wàng suǒ zhī,
yī jiàn jué yí huò。
bù miǎn shàng líu guān tīng,
wèi tòu shēng sè。
ruò néng jiàn wú jiàn zhī sè,
wén wú wén zhī shēng。
bō zhuǎn lù tóu,
tà fān guān liè。
jù jù yuè fó yuè zǔ,
chén chén yào gǔ téng jīn。
chù chù lí sè lí míng,
gè gè zhǎn dīng jié tiě。
xīn wài wú fǎ,
fǎ wài wú xīn。
yòng wáng kù dāo,
fā qiān jūn nǔ。
bì lì wàn rèn,
zuò duàn shí fāng。
kě yǐ rù dà jiě tuō mén,
chuán zhèng fǎ yǎn cáng。
xiàng yáo shí shùn rì,
gòng lè shēng píng。
gǔ fù ōu gē,
gūi jiā wěn zuò。
dàn yuàn chūn fēng qí zhù lì,
yī shí chūi rù wǒ mén lái。
- 上一篇:偈五十三首 其三十八
- 下一篇:偈五十三首 其三十六