和葛天民南翔寺韵
(宋代)释普洽
折鹤南翔何日返,香云不运春风转。
屋为鳞次枕江安,江作蛇行到门远。
的的明灯金殿寒,沈沈複道长廊晚。
老翁矍铄皎须眉,爱客将迎笑盈面。
自言天临拓基来,食指数知犹共饭。
断碑壁下试摩挲,龟趺剥落生苔藓。
茫茫往事比寒潮,苍烟落日愁难遣。
遣中何处惬深深,玉甃新池开别院。
二齐已去老堪殂,故壘空来巢旧燕。
吾宗有弟知此怀,炊黍功名岂去愿。
便呼阿买写新诗,研池涩拥清冰片。
屋为鳞次枕江安,江作蛇行到门远。
的的明灯金殿寒,沈沈複道长廊晚。
老翁矍铄皎须眉,爱客将迎笑盈面。
自言天临拓基来,食指数知犹共饭。
断碑壁下试摩挲,龟趺剥落生苔藓。
茫茫往事比寒潮,苍烟落日愁难遣。
遣中何处惬深深,玉甃新池开别院。
二齐已去老堪殂,故壘空来巢旧燕。
吾宗有弟知此怀,炊黍功名岂去愿。
便呼阿买写新诗,研池涩拥清冰片。
《和葛天民南翔寺韵》拼音标注
hé gé tiān mín nán xiáng sì yùn
zhé hè nán xiáng hé rì fǎn,
xiāng yún bù yùn chūn fēng zhuǎn。
wū wèi lín cì zhěn jiāng ān,
jiāng zuò shé xíng dào mén yuǎn。
de de míng dēng jīn diàn hán,
shěn shěn fù dào cháng láng wǎn。
lǎo wēng jué shuò jiǎo xū méi,
ài kè jiāng yíng xiào yíng miàn。
zì yán tiān lín tuò jī lái,
shí zhǐ shù zhī yóu gòng fàn。
duàn bēi bì xià shì mó suō,
gūi fū bō luò shēng tái xiǎn。
máng máng wǎng shì bǐ hán cháo,
cāng yān luò rì chóu nán qiǎn。
qiǎn zhōng hé chù qiè shēn shēn,
yù zhòu xīn chí kāi bié yuàn。
èr qí yǐ qù lǎo kān cú,
gù lěi kōng lái cháo jìu yàn。
wú zōng yǒu dì zhī cǐ huái,
chūi shǔ gōng míng qǐ qù yuàn。
biàn hū ā mǎi xiě xīn shī,
yán chí sè yǒng qīng bīng piàn 。