偈颂一一二首 其一○六

(宋代)释清远

未达境惟心,起种种分别。达境唯心已,分别即不生。

分别既不生,便舍外尘相。

《偈颂一一二首 其一○六》拼音标注

jié sòng yī yī èr shǒu qí yī ○ lìu
wèi dá jìng wéi xīn,
qǐ zhǒng zhǒng fēn bié。
dá jìng wéi xīn yǐ,
fēn bié jí bù shēng。
fēn bié jì bù shēng,
biàn shè wài chén xiāng。