观音像赞二首 其一
(宋代)释清远
旷大劫来离众苦,心心永断诸分别。闻处真闻实不闻,说时虽说常无说。
法身普现凡圣等,耳根采听音声绝。娑婆最有大因缘,一念清凉除恼热。
《观音像赞二首 其一》拼音标注
guān yīn xiàng zàn èr shǒu qí yī
kuàng dà jié lái lí zhòng kǔ,
xīn xīn yǒng duàn zhū fēn bié。
wén chù zhēn wén shí bù wén,
shuō shí sūi shuō cháng wú shuō。
fǎ shēn pǔ xiàn fán shèng děng,
ěr gēn cǎi tīng yīn shēng jué。
suō pó zùi yǒu dà yīn yuán,
yī niàn qīng liáng chú nǎo rè。