山偈

(宋代)释清远

动境遍娑婆,以之成逼迫。安心一处坐,从是虚生白。

逼迫何逼迫,膏火煎魂魄。虚白何虚白,广教扬孤翮。

良哉静者心,四海犹为窄。匹彼在动士,天地何辽隔。

故兹审观究,二者俱介僻。弃彼而奔此,安得有深益。

乐者自何至,苦者自何适。苦乐忘根绪,由夫征路陌。

路陌苟不征,耽耽本家宅。昔未厌瓦砾,今岂重金璧。

金璧有所重,瓦砾未可掷。瓦砾谓金璧,杀盗应非逆。

金璧谓瓦砾,圣贤失踪迹。金璧而金璧,瓦砾而瓦砾。

苦乐各平等,法法无假借。大空离众念,真实无改易。

乐而无乐相,苦亦无苦迹。苦乐同十虚,心门广开辟。

龙吟而凤鸣,天渊发金液。人不念诸道,饥口枉求食。

一也及夫此,曹溪称上客。因思贤圣人,不寐彻残夕。

时哉各勉旃,升沉在咫尺。

《山偈》拼音标注

shān jié
dòng jìng biàn suō pó,
yǐ zhī chéng bī pò。
ān xīn yī chù zuò,
cóng shì xū shēng bái。
bī pò hé bī pò,
gāo huǒ jiān hún pò。
xū bái hé xū bái,
guǎng jiào yáng gū hé。
liáng zāi jìng zhě xīn,
sì hǎi yóu wèi zhǎi。
pǐ bǐ zài dòng shì,
tiān dì hé liáo gé。
gù zī shěn guān jīu,
èr zhě jù jiè pì。
qì bǐ ér bēn cǐ,
ān dé yǒu shēn yì。
lè zhě zì hé zhì,
kǔ zhě zì hé shì。
kǔ lè wàng gēn xù,
yóu fū zhēng lù mò。
lù mò gǒu bù zhēng,
dān dān běn jiā zhái。
xī wèi yàn wǎ lì,
jīn qǐ zhòng jīn bì。
jīn bì yǒu suǒ zhòng,
wǎ lì wèi kě zhí。
wǎ lì wèi jīn bì,
shā dào yìng fēi nì。
jīn bì wèi wǎ lì,
shèng xián shī zōng jī。
jīn bì ér jīn bì,
wǎ lì ér wǎ lì。
kǔ lè gè píng děng,
fǎ fǎ wú jiǎ jiè。
dà kōng lí zhòng niàn,
zhēn shí wú gǎi yì。
lè ér wú lè xiāng,
kǔ yì wú kǔ jī。
kǔ lè tóng shí xū,
xīn mén guǎng kāi pì。
lóng yín ér fèng míng,
tiān yuān fā jīn yè。
rén bù niàn zhū dào,
jī kǒu wǎng qíu shí。
yī yě jí fū cǐ,
cáo xī chēng shàng kè。
yīn sī xián shèng rén,
bù mèi chè cán xī。
shí zāi gè miǎn zhān,
shēng chén zài zhǐ chǐ。