拄杖颂寄松源和尚
(宋代)释如净
七尺乌藤挂东壁,春风忽来生两翼。
鞭起飞龙趁不得,洞庭搅碎琉璃碧。
去兮去兮明历历,梅花影里休相觅。
为雨为云自古今,古今寥寥有何极。
鞭起飞龙趁不得,洞庭搅碎琉璃碧。
去兮去兮明历历,梅花影里休相觅。
为雨为云自古今,古今寥寥有何极。
《拄杖颂寄松源和尚》拼音标注
zhǔ zhàng sòng jì sōng yuán hé shàng
qī chǐ wū téng guà dōng bì,
chūn fēng hū lái shēng liǎng yì。
biān qǐ fēi lóng chèn bù dé,
dòng tíng jiǎo sùi líu lí bì。
qù xī qù xī míng lì lì,
méi huā yǐng lǐ xīu xiāng mì。
wèi yǔ wèi yún zì gǔ jīn,
gǔ jīn liáo liáo yǒu hé jí 。