简州性上人求语

(宋代)释绍昙

春山杜鹃啼,苦劝人归去。
声碎竹林人,血染花梢雨。
我老无家可得归,萝窗睡饱云黏衣。
山童推枕破残梦,报道有僧开竹扉。
何方圣者来寻讨,解包颺下青龙钞。
便欲庭前纵火焚,净地岂容狼藉了。
问渠何日离飞来,两月奔驰未到家。
好劝急归休歇去,春人落尽武林花。

《简州性上人求语》拼音标注

jiǎn zhōu xìng shàng rén qíu yǔ
chūn shān dù juān tí,
kǔ quàn rén gūi qù。
shēng sùi zhú lín rén,
xiě rǎn huā shāo yǔ。
wǒ lǎo wú jiā kě dé gūi,
luó chuāng shùi bǎo yún nián yī。
shān tóng tūi zhěn pò cán mèng,
bào dào yǒu sēng kāi zhú fēi。
hé fāng shèng zhě lái xún tǎo,
jiě bāo yáng xià qīng lóng chāo。
biàn yù tíng qián zòng huǒ fén,
jìng dì qǐ róng láng jiè le。
wèn qú hé rì lí fēi lái,
liǎng yuè bēn chí wèi dào jiā。
hǎo quàn jí gūi xīu xiē qù,
chūn rén luò jǐn wǔ lín huā 。