偈颂一百一十七首 其四十四

(宋代)释绍昙

长须翁,久不见。壁角深藏,心灰百炼。将期休影息阴,岂谓明明弄险。

点出夜叉心,擘开菩萨面。丑恶既乖张,佛手难遮掩。

赢得春山哭杜鹃,鲜血染花枝,声声怨。

《偈颂一百一十七首 其四十四》拼音标注

jié sòng yī bǎi yī shí qī shǒu qí sì shí sì
cháng xū wēng,
jǐu bù jiàn。
bì jiǎo shēn cáng,
xīn hūi bǎi liàn。
jiāng qī xīu yǐng xī yīn,
qǐ wèi míng míng nòng xiǎn。
diǎn chū yè chā xīn,
bò kāi pú sà miàn。
chǒu è jì guāi zhāng,
fó shǒu nán zhē yǎn。
yíng dé chūn shān kū dù juān,
xiān xiě rǎn huā zhī,
shēng shēng yuàn。