偈颂一百一十七首 其二十
(宋代)释绍昙
衲僧家,无本据。暑退凉生,任情去住。折拄杖,挑拨红尘堆里人,破草鞋,踏断枯木岩前路。
无佛处,急赴过,有佛处,不得住。捏聚大千无寸土,业风吹上十二峰。
来,徐徐向伊道,提鞋去。
《偈颂一百一十七首 其二十》拼音标注
jié sòng yī bǎi yī shí qī shǒu qí èr shí
nà sēng jiā,
wú běn jù。
shǔ tùi liáng shēng,
rèn qíng qù zhù。
zhé zhǔ zhàng,
tiāo bō hóng chén dūi lǐ rén,
pò cǎo xié,
tà duàn kū mù yán qián lù。
wú fó chù,
jí fù guò,
yǒu fó chù,
bù dé zhù。
niē jù dà qiān wú cùn tǔ,
yè fēng chūi shàng shí èr fēng。
lái,
xú xú xiàng yī dào,
tí xié qù。
- 上一篇:偈颂一百零二首 其一○○
- 下一篇:偈颂一百零四首 其五十八