谦翁

(宋代)释绍昙

具通方眼放{嗤口换目}盲,争肯先人一步行。
穷四部洲求逊让,看来不出老先生。

《谦翁》拼音标注

qiān wēng
jù tōng fāng yǎn fàng { chī kǒu huàn mù } máng,
zhēng kěn xiān rén yī bù xíng。
qióng sì bù zhōu qíu xùn ràng,
kàn lái bù chū lǎo xiān shēng 。