颂古四十首 其十二
(宋代)释守珣
坐禅成佛心中病,作镜磨砖眼里华。作掣牢关金锁断,等闲信步便归家。
马驹子,实堪誇。自从胡乱后,著处是生涯。
《颂古四十首 其十二》拼音标注
sòng gǔ sì shí shǒu qí shí èr
zuò shàn chéng fó xīn zhōng bìng,
zuò jìng mó zhuān yǎn lǐ huá。
zuò chè láo guān jīn suǒ duàn,
děng xián xìn bù biàn gūi jiā。
mǎ jū zǐ,
shí kān kuā。
zì cóng hú luàn hòu,
zhù chù shì shēng yá。