颂古四十首 其二十五

(宋代)释守珣

孰云天地与同根,事角争如理见亲。一槛庭花浑己物,满天风月与谁论。

堪笑南泉老作,犹来因语识人。可怜陆亘大夫,对面埋没家珍。

《颂古四十首 其二十五》拼音标注

sòng gǔ sì shí shǒu qí èr shí wǔ
shú yún tiān dì yǔ tóng gēn,
shì jiǎo zhēng rú lǐ jiàn qīn。
yī jiàn tíng huā hún jǐ wù,
mǎn tiān fēng yuè yǔ shúi lùn。
kān xiào nán quán lǎo zuò,
yóu lái yīn yǔ shì rén。
kě lián lù gèn dà fū,
dùi miàn mái méi jiā zhēn。