雪鸪

(宋代)释斯植

风吹芦苇鸣,残雪满桥板。
不见棹回人,愁立沙汀晚。

《雪鸪》拼音标注

xuě gū
fēng chūi lú wěi míng,
cán xuě mǎn qiáo bǎn。
bù jiàn zhuō húi rén,
chóu lì shā tīng wǎn 。