自谓

(宋代)释斯植

自谓清贫苦,那知即是安。
路从平去好,事到口开难。
松老心长在,花红色易残。
浮生既如许,浑作梦中看。

《自谓》拼音标注

zì wèi
zì wèi qīng pín kǔ,
nà zhī jí shì ān。
lù cóng píng qù hǎo,
shì dào kǒu kāi nán。
sōng lǎo xīn cháng zài,
huā hóng sè yì cán。
fú shēng jì rú xǔ,
hún zuò mèng zhōng kàn 。