山中老宿
(宋代)释文珦
云壑居来岁月长,千株松下一间房。
扫空心地苕花帚,熏彻根尘柏子香。
施法定应拈尘柄,接人曾不下禅床。
生缘已自都忘了,唯道西归有故乡。
扫空心地苕花帚,熏彻根尘柏子香。
施法定应拈尘柄,接人曾不下禅床。
生缘已自都忘了,唯道西归有故乡。
《山中老宿》拼音标注
shān zhōng lǎo sù
yún hè jū lái sùi yuè cháng,
qiān zhū sōng xià yī jiān fáng。
sǎo kōng xīn dì tiáo huā zhǒu,
xūn chè gēn chén bǎi zǐ xiāng。
shī fǎ dìng yìng nián chén bǐng,
jiē rén céng bù xià shàn chuáng。
shēng yuán yǐ zì dū wàng le,
wéi dào xī gūi yǒu gù xiāng 。