浮槎山

(宋代)安道

山为浮来海莫沈,萧梁曾此布黄金
梵僧亲指耆阇路,帝女归传达磨心。
地控好峰排万仞,涧馀流水落千寻。
灵踪断处人何在,日夕云霞望转深。

《浮槎山》拼音标注

fú chá shān
shān wèi fú lái hǎi mò shěn,
xiāo liáng céng cǐ bù huáng jīn。
fàn sēng qīn zhǐ qí dū lù,
dì nv̌ gūi chuán dá mó xīn。
dì kòng hǎo fēng pái wàn rèn,
jiàn yú líu shǔi luò qiān xún。
líng zōng duàn chù rén hé zài,
rì xī yún xiá wàng zhuǎn shēn 。