石门歌
(宋代)释有需
吾结草庵蔡溪侧,四顾峰峦皆峭壁。石门千仞锁天津,来者欲登那措足。
住此庵中是何缘,不诗不颂亦不禅。饥来苦菜和根煮,叠石为床困即眠。
日照诸峰阴羃羃,负暄孤坐情何适。驯伏珍禽趁不飞,猿猱扪我衣中虱。
闲支瘦筇六七尺,山行野步扶危力。披云入草不辞劳,逢人打破修行窟。
或停松,或坐石,静听溪泉漱鸣玉。源深洞邃来不休,声声奏尽无生曲。
杂羽流商谁辨的,五音六律徒敲击。有时乘兴上高峰,大笑狂歌天地窄。
《石门歌》拼音标注
shí mén gē
wú jié cǎo ān cài xī cè,
sì gù fēng luán jiē qiào bì。
shí mén qiān rèn suǒ tiān jīn,
lái zhě yù dēng nà cuò zú。
zhù cǐ ān zhōng shì hé yuán,
bù shī bù sòng yì bù shàn。
jī lái kǔ cài hé gēn zhǔ,
dié shí wèi chuáng kùn jí mián。
rì zhào zhū fēng yīn mì mì,
fù xuān gū zuò qíng hé shì。
xún fú zhēn qín chèn bù fēi,
yuán náo mén wǒ yī zhōng shī。
xián zhī shòu qióng lìu qī chǐ,
shān xíng yě bù fú wēi lì。
pī yún rù cǎo bù cí láo,
féng rén dǎ pò xīu xíng kū。
huò tíng sōng,
huò zuò shí,
jìng tīng xī quán shù míng yù。
yuán shēn dòng sùi lái bù xīu,
shēng shēng zòu jǐn wú shēng qū。
zá yǔ líu shāng shúi biàn de,
wǔ yīn lìu lv̀ tú qiāo jí。
yǒu shí chéng xīng shàng gāo fēng,
dà xiào kuáng gē tiān dì zhǎi。