槟榔子

(宋代)安道

博物曾看选赋详,仁频著号即槟榔。平林干耸千竿直,近宅花迎十亩香。

绿绕群呼青子熟,红残遍许白丁尝。村墟趁市皆充案,闺阁共珍半贮囊。

淡可疗饥医苦口,津能分润滴枯肠。非关饱腹有茶癖,未必赪颜是醉乡。

尽日交游持以赠,不时咀嚼味尤长。瀛壖自昔称多瘴,佳实功宜补药方。

《槟榔子》拼音标注

bīn láng zǐ
bó wù céng kàn xuǎn fù xiáng,
rén pín zhù hào jí bīn láng。
píng lín gān sǒng qiān gān zhí,
jìn zhái huā yíng shí mǔ xiāng。
lv̀ rào qún hū qīng zǐ shú,
hóng cán biàn xǔ bái dīng cháng。
cūn xū chèn shì jiē chōng àn,
gūi gé gòng zhēn bàn zhǔ náng。
dàn kě liáo jī yì kǔ kǒu,
jīn néng fēn rùn dī kū cháng。
fēi guān bǎo fù yǒu chá pǐ,
wèi bì chēng yán shì zùi xiāng。
jǐn rì jiāo yóu chí yǐ zèng,
bù shí jǔ jiáo wèi yóu cháng。
yíng ruán zì xī chēng duō zhàng,
jiā shí gōng yí bǔ yào fāng。