祷雨应时喜而联句

(宋代)石元规

何心慰黎民,山川朝出云。
精诚动天地,丹恳在词文。
南亩苗初槁,西郊雨已纷。
林峦添郁郁,草木共欣欣。
休怪芝田茂,其如羽服勤。
穹苍岂私曲,汉俗足妖氛。
途路尘埃息,轩窗暑气分。
丰年慰农叟,盛德谢吾君。
枝润惊林鸟,厨清绝楚蚊。
上真何以报,惟把宝香焚。

《祷雨应时喜而联句》拼音标注

dǎo yǔ yìng shí xǐ ér lián jù
hé xīn wèi lí mín,
shān chuān zhāo chū yún。
jīng chéng dòng tiān dì,
dān kěn zài cí wén。
nán mǔ miáo chū gǎo,
xī jiāo yǔ yǐ fēn。
lín luán tiān yù yù,
cǎo mù gòng xīn xīn。
xīu guài zhī tián mào,
qí rú yǔ fú qín。
qióng cāng qǐ sī qū,
hàn sú zú yāo fēn。
tú lù chén āi xī,
xuān chuāng shǔ qì fēn。
fēng nián wèi nóng sǒu,
shèng dé xiè wú jūn。
zhī rùn liáng lín niǎo,
chú qīng jué chǔ wén。
shàng zhēn hé yǐ bào,
wéi bǎ bǎo xiāng fén 。