偈颂六十七首 其十二

(宋代)安道

师子窟,师子吼。师子儿,无前后。蓦然直下翻身,便解人前开口。

《偈颂六十七首 其十二》拼音标注

jié sòng lìu shí qī shǒu qí shí èr
shī zǐ kū,
shī zǐ hǒu。
shī zǐ ér,
wú qián hòu。
mò rán zhí xià fān shēn,
biàn jiě rén qián kāi kǒu。