秋华亭槜李鲜于伯几篆颜)
(宋代)安道
片玉山西境绝偏,秋华亭子最清妍。秋峰秀割昆仑石,一沼深通渤澥渊。
鹦鹉隔窗留客语,芙蓉映水使人怜。桂丛旧赋淮南隐,雪夜尝回剡曲船。
北海樽中常潋滟,东山席上有婵娟。紫薇花照银瓶酒,玉树人调锦瑟弦。
醉过竹间风乍起,吟行梧下月初悬。一声白鹤随归佩,何处重寻小有天。
《秋华亭槜李鲜于伯几篆颜)》拼音标注
qīu huá tíng zùi lǐ xiān yú bó jī zhuàn yán )
piàn yù shān xī jìng jué piān,
qīu huá tíng zǐ zùi qīng yán。
qīu fēng xìu gē kūn lún shí,
yī zhǎo shēn tōng bó xiè yuān。
yīng wǔ gé chuāng líu kè yǔ,
fú róng yìng shǔi shǐ rén lián。
gùi cóng jìu fù huái nán yǐn,
xuě yè cháng húi yǎn qū chuán。
běi hǎi zūn zhōng cháng liàn yàn,
dōng shān xí shàng yǒu chán juān。
zǐ wéi huā zhào yín píng jǐu,
yù shù rén diào jǐn sè xián。
zùi guò zhú jiān fēng zhà qǐ,
yín xíng wú xià yuè chū xuán。
yī shēng bái hè súi gūi pèi,
hé chù zhòng xún xiǎo yǒu tiān。