罗汉树

(宋代)释元肇

人生天地间,飘然无根蒂。贵贱寿夭无,总被造物戏。

达者常晏如,不作包桑计。如何閒草木,刚受人妩媚。

寒松作大夫,枯木号居士。便有徼福人,未免斧斤至。

孤高本无心,反以名疣赘。此树亦岁寒,婆娑立苍翠。

著子秋累累,何啻五百位。颅圆从谁度,身紫何人赐。

问之无人说,法门入不二。乔特不世情,与我却相类。

许我折一枝,幽窗浸缶器。辞柯漏已空,森然遂生意。

荏苒三暑寒,傲睨万物悴。翻思阴阳家,水木推生利。

但存节操坚,莫讶垛根异。雁荡与天台,泉石平生志。

木上座脱洒,竹尊者风味。何当笑相逢,同归第一义。

《罗汉树》拼音标注

luō hàn shù
rén shēng tiān dì jiān,
piāo rán wú gēn dì。
gùi jiàn shòu yāo wú,
zǒng bèi zào wù xì。
dá zhě cháng yàn rú,
bù zuò bāo sāng jì。
rú hé xián cǎo mù,
gāng shòu rén wǔ mèi。
hán sōng zuò dà fū,
kū mù hào jū shì。
biàn yǒu jiào fú rén,
wèi miǎn fǔ jīn zhì。
gū gāo běn wú xīn,
fǎn yǐ míng yóu zhùi。
cǐ shù yì sùi hán,
pó suō lì cāng cùi。
zhù zǐ qīu lèi lèi,
hé chì wǔ bǎi wèi。
lú yuán cóng shúi dù,
shēn zǐ hé rén sì。
wèn zhī wú rén shuō,
fǎ mén rù bù èr。
qiáo tè bù shì qíng,
yǔ wǒ què xiāng lèi。
xǔ wǒ zhé yī zhī,
yōu chuāng jìn fǒu qì。
cí kē lòu yǐ kōng,
sēn rán sùi shēng yì。
rěn rǎn sān shǔ hán,
ào nì wàn wù cùi。
fān sī yīn yáng jiā,
shǔi mù tūi shēng lì。
dàn cún jié cāo jiān,
mò yà duǒ gēn yì。
yàn dàng yǔ tiān tái,
quán shí píng shēng zhì。
mù shàng zuò tuō sǎ,
zhú zūn zhě fēng wèi。
hé dāng xiào xiāng féng,
tóng gūi dì yī yì。