邺公庵歌

(宋代)释云知

呼猿涧西藏石笋,丹桂苍松达鹫岭。几年陈迹绝纤埃,一旦佳名同清景。

山家时喜来五马,相携款曲空岩下。遂许诛茅结小庵,异日功成伴潇洒。

庵成可以资静观,目前直见江湖宽。邺公政简每频到,试茶笑傲浮云端。

物外似忘轩冕贵,此中深得林泉意。野人陪著病维摩,游息自同方丈地。

芳猷从此流千载,且得而今光胜概。

《邺公庵歌》拼音标注

yè gōng ān gē
hū yuán jiàn xī cáng shí sǔn,
dān gùi cāng sōng dá jìu líng。
jī nián chén jī jué xiān āi,
yī dàn jiā míng tóng qīng jǐng。
shān jiā shí xǐ lái wǔ mǎ,
xiāng xié kuǎn qū kōng yán xià。
sùi xǔ zhū máo jié xiǎo ān,
yì rì gōng chéng bàn xiāo sǎ。
ān chéng kě yǐ zī jìng guān,
mù qián zhí jiàn jiāng hú kuān。
yè gōng zhèng jiǎn měi pín dào,
shì chá xiào ào fú yún duān。
wù wài sì wàng xuān miǎn gùi,
cǐ zhōng shēn dé lín quán yì。
yě rén péi zhù bìng wéi mó,
yóu xī zì tóng fāng zhàng dì。
fāng yóu cóng cǐ líu qiān zài,
qiě dé ér jīn guāng shèng gài。