题思安清意太师幽远庵

(宋代)安道

得意幽深触处真,何须丘壑密藏身。
爱兹殊胜园林地,非彼等间花木春。
白昼杜门人莫到,清谈绝俗世难亲。
纷纷闹市绕山脚,独有此中无点尘。

《题思安清意太师幽远庵》拼音标注

tí sī ān qīng yì tài shī yōu yuǎn ān
dé yì yōu shēn hóng chù zhēn,
hé xū qīu hè mì cáng shēn。
ài zī shū shèng yuán lín dì,
fēi bǐ děng jiān huā mù chūn。
bái zhòu dù mén rén mò dào,
qīng tán jué sú shì nán qīn。
fēn fēn nào shì rào shān jiǎo,
dú yǒu cǐ zhōng wú diǎn chén 。