禅人并化主写真求赞 其三○七
(宋代)安道
涧月之孤,岩松之癯。秋生眉目,霜侵发须。诸法之相了空寂,妙存之性非有无。
一尘飞巨海,片雪点红炉。应事头头俱出碍,自然妙触解回途。
《禅人并化主写真求赞 其三○七》拼音标注
shàn rén bìng huà zhǔ xiě zhēn qíu zàn qí sān ○ qī
jiàn yuè zhī gū,
yán sōng zhī qú。
qīu shēng méi mù,
shuāng qīn fā xū。
zhū fǎ zhī xiāng le kōng jì,
miào cún zhī xìng fēi yǒu wú。
yī chén fēi jù hǎi,
piàn xuě diǎn hóng lú。
yìng shì tóu tóu jù chū ài,
zì rán miào hóng jiě húi tú。
- 上一篇:禅人并化主写真求赞 其三○四
- 下一篇:禅人写真求赞 其六十三