送广禅人

(宋代)安道

温风促客下云岭,触处无心即道游。
得坐会当明变豹,出门须解倒骑牛。
冲烟筇入青萝径,载月船回白鸟洲。
中外夷犹功迹绝,{左氵右曶}然天水一成秋。

《送广禅人》拼音标注

sòng guǎng shàn rén
wēn fēng cù kè xià yún líng,
hóng chù wú xīn jí dào yóu。
dé zuò hùi dāng míng biàn bào,
chū mén xū jiě dǎo qí níu。
chōng yān qióng rù qīng luó jìng,
zài yuè chuán húi bái niǎo zhōu。
zhōng wài yí yóu gōng jī jué,
{ zuǒ 氵 yòu hū } rán tiān shǔi yī chéng qīu 。