南明慧长老写师像求赞

(宋代)安道

发之白兮苍山雪寒,眼之冷兮远水秋还。
机自转兮夜斗有柄,气自清兮星河无澜。
谷应声而亡像,珠受色而不瘢。
瀛海潮落兮平且净,天宇云收兮虚更宽。
万化起灭兮,默见其端。

《南明慧长老写师像求赞》拼音标注

nán míng hùi cháng lǎo xiě shī xiàng qíu zàn
fā zhī bái xī cāng shān xuě hán,
yǎn zhī lěng xī yuǎn shǔi qīu huán。
jī zì zhuǎn xī yè dǒu yǒu bǐng,
qì zì qīng xī xīng hé wú lán。
gǔ yìng shēng ér wáng xiàng,
zhū shòu sè ér bù bān。
yíng hǎi cháo luò xī píng qiě jìng,
tiān yǔ yún shōu xī xū gèng kuān。
wàn huà qǐ miè xī,
mò jiàn qí duān 。