照君辞

(宋代)释智圆

昭君停车泪暂止,为把功名奏天子。
静得胡尘唯妾身,汉家文武合羞死。

《照君辞》拼音标注

zhào jūn cí
zhāo jūn tíng chē lèi zàn zhǐ,
wèi bǎ gōng míng zòu tiān zǐ。
jìng dé hú chén wéi qiè shēn,
hàn jiā wén wǔ hé xīu sǐ 。