无淮和尚赞
(宋代)释智朋
夺身铁色,飞崖倒戈,
欠蹄少角。得聩翁之聪而震忽雷,
乘云巢之云而撒巨雹。远若可亲,
迩而逾邈。拈死柴头,
煨文武火,而起龙宫之烈焰。
以广长舌,谈真圣谛,
而被天子之恩渥。或谓为密庵破庵,
跳篱蓦墉之克家。岂知是修水黄梅,
寒霜冷焰之超卓者也。
欠蹄少角。得聩翁之聪而震忽雷,
乘云巢之云而撒巨雹。远若可亲,
迩而逾邈。拈死柴头,
煨文武火,而起龙宫之烈焰。
以广长舌,谈真圣谛,
而被天子之恩渥。或谓为密庵破庵,
跳篱蓦墉之克家。岂知是修水黄梅,
寒霜冷焰之超卓者也。
《无淮和尚赞》拼音标注
wú huái hé shàng zàn
duó shēn tiě sè,
fēi yá dǎo gē,
qiàn tí shǎo jiǎo。
dé kùi wēng zhī cōng ér zhèn hū léi,
chéng yún cháo zhī yún ér sā jù báo。
yuǎn ruò kě qīn,
ěr ér yú miǎo。
nián sǐ chái tóu,
wēi wén wǔ huǒ,
ér qǐ lóng gōng zhī liè yàn。
yǐ guǎng cháng shé,
tán zhēn shèng dì,
ér bèi tiān zǐ zhī ēn wò。
huò wèi wèi mì ān pò ān,
tiào lí mò yōng zhī kè jiā。
qǐ zhī shì xīu shǔi huáng méi,
hán shuāng lěng yàn zhī chāo zhuō zhě yě 。