妙高

(宋代)释智愚

松枯石老冻云垂,到此虚空渐觉低。
脚力尽时清兴远,与谁携手上天梯。

《妙高》拼音标注

miào gāo
sōng kū shí lǎo dòng yún chúi,
dào cǐ xū kōng jiàn jué dī。
jiǎo lì jǐn shí qīng xīng yuǎn,
yǔ shúi xié shǒu shàng tiān tī 。