病起自叙

(宋代)释智圆

盗蹠死牖下,伯牛遭恶疾。报应似无徵,苍苍意难悉。

乃考竺乾教,其旨明踰日。业以三世论,事匪二生讫。

伊余本好道,执善长虑失。无端六腑病,每苦我形质。

百骸失调畅,四时少安逸。今岁夏云满,秋熟如火室。

脾疾因兹生,顿觉减寝食。无何误服药,到泻苦非一。

过客为忧惶,儿童亦战慄。吾心暗且喜,浮生从此毕。

发言嘱后学,此事汝无恤。吾年四十五,去矣非短屈。

至理无去来,妄想分凶吉。我先凿山窟,汝宜即藏密。

不用报亲朋,无学世哭泣。四时为送葬,庶物甚充给。

遗文三百卷,空言或可习。见恶如探汤,见善如不及。

湛湛无生源,深浅当自挹。嘱之语方终,忽觉病小醒。

扶几起暂坐,渐渐四体轻。又过三五日,倚杖登危亭。

俯首视群物,仰面观太清。秋山叠叠翠,夜月圆圆明。

岂意今之日,犹存危脆形。凭栏不忍归,聊适我心情。

虚幻三界中,旅泊非久停。

《病起自叙》拼音标注

bìng qǐ zì xù
dào zhí sǐ yǒu xià,
bó níu zāo è jí。
bào yìng sì wú zhēng,
cāng cāng yì nán xī。
nǎi kǎo zhú gān jiào,
qí zhǐ míng yú rì。
yè yǐ sān shì lùn,
shì fěi èr shēng qì。
yī yú běn hǎo dào,
zhí shàn cháng lv̀ shī。
wú duān lìu fǔ bìng,
měi kǔ wǒ xíng zhí。
bǎi hái shī diào chàng,
sì shí shǎo ān yì。
jīn sùi xià yún mǎn,
qīu shú rú huǒ shì。
pí jí yīn zī shēng,
dùn jué jiǎn qǐn shí。
wú hé wù fú yào,
dào xiè kǔ fēi yī。
guò kè wèi yōu huáng,
ér tóng yì zhàn lì。
wú xīn àn qiě xǐ,
fú shēng cóng cǐ bì。
fā yán zhǔ hòu xué,
cǐ shì rǔ wú xù。
wú nián sì shí wǔ,
qù yǐ fēi duǎn qū。
zhì lǐ wú qù lái,
wàng xiǎng fēn xiōng jí。
wǒ xiān záo shān kū,
rǔ yí jí cáng mì。
bù yòng bào qīn péng,
wú xué shì kū qì。
sì shí wèi sòng zàng,
shù wù shén chōng gěi。
yí wén sān bǎi juàn,
kōng yán huò kě xí。
jiàn è rú tàn tāng,
jiàn shàn rú bù jí。
zhàn zhàn wú shēng yuán,
shēn qiǎn dāng zì yì。
zhǔ zhī yǔ fāng zhōng,
hū jué bìng xiǎo xǐng。
fú jī qǐ zàn zuò,
jiàn jiàn sì tǐ qīng。
yòu guò sān wǔ rì,
yǐ zhàng dēng wēi tíng。
fǔ shǒu shì qún wù,
yǎng miàn guān tài qīng。
qīu shān dié dié cùi,
yè yuè yuán yuán míng。
qǐ yì jīn zhī rì,
yóu cún wēi cùi xíng。
píng lán bù rěn gūi,
liáo shì wǒ xīn qíng。
xū huàn sān jiè zhōng,
lv̌ bó fēi jǐu tíng。