和颂

(宋代)安道

玲珑岩古寺,冠乎明越境。海眼通洌泉,天心耸危岭。

尝游兴未阑,遐想神忽凝。彼士真觉雄,相邻不孤迥。

吾爱济横流,孰云烦虑屏。吾爱整颓纲,岂止浮根静。

栖梧瑞九包,追风骏十影。顾我不争衡,与谁闲斗茗。

乘时既磊落,照世非昏暝。伫为王者师,三千统摩顶。

《和颂》拼音标注

hé sòng
líng lóng yán gǔ sì,
guān hū míng yuè jìng。
hǎi yǎn tōng liè quán,
tiān xīn sǒng wēi líng。
cháng yóu xīng wèi lán,
xiá xiǎng shén hū níng。
bǐ shì zhēn jué xióng,
xiāng lín bù gū jiǒng。
wú ài jì héng líu,
shú yún fán lv̀ píng。
wú ài zhěng túi gāng,
qǐ zhǐ fú gēn jìng。
qī wú rùi jǐu bāo,
zhūi fēng jùn shí yǐng。
gù wǒ bù zhēng héng,
yǔ shúi xián dǒu míng。
chéng shí jì lěi luò,
zhào shì fēi hūn míng。
zhù wèi wáng zhě shī,
sān qiān tǒng mó dǐng。