偈颂一百六十首 其一一四
(宋代)释宗杲
诸法本来绝待,触目且拘碍。只因断臂觅心,便有人求忏罪。
无文印子既成,付法传衣厮赖。致令卢老黄梅,坠石腰间舂碓。
将谓有法与人,问著却言不会。引得后代儿孙,尽作韩獹逐块。
虽欲扶竖宗乘,奈何东倒西傫。子细检点将来,直是令人叵耐。
若也尽令而行,一击须教粉碎。有时静坐思量,就中也有可爱。
深沙共脩罗结亲,金刚与土地指背。
《偈颂一百六十首 其一一四》拼音标注
jié sòng yī bǎi lìu shí shǒu qí yī yī sì
zhū fǎ běn lái jué dài,
hóng mù qiě jū ài。
zhǐ yīn duàn bì mì xīn,
biàn yǒu rén qíu chàn zùi。
wú wén yìn zǐ jì chéng,
fù fǎ chuán yī sī lài。
zhì lìng lú lǎo huáng méi,
zhùi shí yāo jiān chōng dùi。
jiāng wèi yǒu fǎ yǔ rén,
wèn zhù què yán bù hùi。
yǐn dé hòu dài ér sūn,
jǐn zuò hán lú zhú kuài。
sūi yù fú shù zōng chéng,
nài hé dōng dǎo xī lěi。
zǐ xì jiǎn diǎn jiāng lái,
zhí shì lìng rén pǒ nài。
ruò yě jǐn lìng ér xíng,
yī jí xū jiào fěn sùi。
yǒu shí jìng zuò sī liàng,
jìu zhōng yě yǒu kě ài。
shēn shā gòng xīu luō jié qīn,
jīn gāng yǔ tǔ dì zhǐ bèi。
- 上一篇:偈颂一百六十首 其一一五
- 下一篇:偈颂一百六十首 其一一○