天童和尚赞

(宋代)释宗杲

烹佛烹祖大炉韝,锻凡锻圣恶钳锤。起曹洞于已坠之际,针膏肓于必死之时。

善说法要,罔涉离微。不起于座,而变荆棘林为梵释龙天之宫而无作无为。

神澄定灵,雪顶庞眉。良工幻出兮,不许僧繇知。虚堂张挂兮,梁宝公犹迷。

个是天童老古锥,妙喜知音更有谁。

《天童和尚赞》拼音标注

tiān tóng hé shàng zàn
pēng fó pēng zǔ dà lú gōu,
duàn fán duàn shèng è qián chúi。
qǐ cáo dòng yú yǐ zhùi zhī jì,
zhēn gāo huāng yú bì sǐ zhī shí。
shàn shuō fǎ yào,
wǎng shè lí wēi。
bù qǐ yú zuò,
ér biàn jīng jí lín wèi fàn shì lóng tiān zhī gōng ér wú zuò wú wèi。
shén chéng dìng líng,
xuě dǐng páng méi。
liáng gōng huàn chū xī,
bù xǔ sēng yáo zhī。
xū táng zhāng guà xī,
liáng bǎo gōng yóu mí。
gè shì tiān tóng lǎo gǔ zhūi,
miào xǐ zhī yīn gèng yǒu shúi。