题张孟兼太常白石山房图
(明代)释宗泐
浦江先生张太常,白石山下开山房。读书养亲不下堂,青山自高溪自长。
一从攀龙上天阙,山中十年春草歇。夜飞清梦到山房,堂上双亲已华发。
孙卿颇擅丹青好,为写新图慰怀抱。秋云半掩草斋寒,白鹤不归松树老。
我见新图忆旧山,石梁垂瀑萝阴閒。金华赤城咫尺间,何日拂衣从此还。
《题张孟兼太常白石山房图》拼音标注
tí zhāng mèng jiān tài cháng bái shí shān fáng tú
pǔ jiāng xiān shēng zhāng tài cháng,
bái shí shān xià kāi shān fáng。
dú shū yǎng qīn bù xià táng,
qīng shān zì gāo xī zì cháng。
yī cóng pān lóng shàng tiān què,
shān zhōng shí nián chūn cǎo xiē。
yè fēi qīng mèng dào shān fáng,
táng shàng shuāng qīn yǐ huá fā。
sūn qīng pǒ shàn dān qīng hǎo,
wèi xiě xīn tú wèi huái bào。
qīu yún bàn yǎn cǎo zhāi hán,
bái hè bù gūi sōng shù lǎo。
wǒ jiàn xīn tú yì jìu shān,
shí liáng chúi pù luó yīn xián。
jīn huá chì chéng zhǐ chǐ jiān,
hé rì fú yī cóng cǐ huán。