次吴伯江所藏文湖州山水韵

(宋代)释祖可

乘空作山川,妙绝借墨色。曲折千里素幅间,来自吴兴白蘋客。

乃知潇湘洞庭岸,平吞胸中寄笔力。清霜摇落江海空,如闻冥冥度惊鸿。

重楼复阁底处所,使我绝欲空濛中。吴侯吴侯安用许,浪迫归心赴翛渚。

如何唤得江上船,一卧苍波占烟雨。

《次吴伯江所藏文湖州山水韵》拼音标注

cì wú bó jiāng suǒ cáng wén hú zhōu shān shǔi yùn
chéng kōng zuò shān chuān,
miào jué jiè mò sè。
qū zhé qiān lǐ sù fú jiān,
lái zì wú xīng bái pín kè。
nǎi zhī xiāo xiāng dòng tíng àn,
píng tūn xiōng zhōng jì bǐ lì。
qīng shuāng yáo luò jiāng hǎi kōng,
rú wén míng míng dù liáng hóng。
zhòng lóu fù gé dǐ chù suǒ,
shǐ wǒ jué yù kōng méng zhōng。
wú hóu wú hóu ān yòng xǔ,
làng pò gūi xīn fù xiāo zhǔ。
rú hé huàn dé jiāng shàng chuán,
yī wò cāng bō zhān yān yǔ。