惠洪上人
(宋代)释祖钦
洪濛既判,惠然红日。天地开明,即心是佛。尘沙刹海,遍界发辉。
一丝毫头,昧之不得。却须直下掀翻,休为知见所执。
受用只此平常,更无玄妙奇特。若是衲僧门下,难免痛棒三十。
目今且赠四藤,任便东西南北。回首集云峰,面前青突兀。
《惠洪上人》拼音标注
hùi hóng shàng rén
hóng méng jì pàn,
hùi rán hóng rì。
tiān dì kāi míng,
jí xīn shì fó。
chén shā chà hǎi,
biàn jiè fā hūi。
yī sī háo tóu,
mèi zhī bù dé。
què xū zhí xià xiān fān,
xīu wèi zhī jiàn suǒ zhí。
shòu yòng zhǐ cǐ píng cháng,
gèng wú xuán miào qí tè。
ruò shì nà sēng mén xià,
nán miǎn tòng bàng sān shí。
mù jīn qiě zèng sì téng,
rèn biàn dōng xī nán běi。
húi shǒu jí yún fēng,
miàn qián qīng tū wù。
- 上一篇:偈颂一百二十三首 其五十一
- 下一篇:啸岩居士请