自诒

(宋代)安道

宴坐白云里,经行碧嶂中。
游人穷不到,幽鸟自匆匆。

《自诒》拼音标注

zì yí
yàn zuò bái yún lǐ,
jīng xíng bì zhàng zhōng。
yóu rén qióng bù dào,
yōu niǎo zì cōng cōng 。