破被篇

(清代)舒位

读书万卷读不破,走入破被堆中卧。鸡既鸣矣凡几声,虱其间者凡几个。

或曰屣可弃,我不忘其敝。或曰衮可补,我非五杂组。

不相离别转相亲,我用我法横自陈。芙蓉城里蒙头入,鹦鹉洲边伸脚出。

一年又一年,春秋冬夏无不然。万里复万里,东西南北而已矣。

蜀锦重重无片段,吴锦团团逸其半。参来罗汉五百尊,幻生观音十一面。

弹断铜琵琶,披出铁袈裟。石破天惊逗秋雨,中有残梦恒河沙。

君不闻湖州唐六歌有口,又不见扬州朱八画有手。

唐犹及见未破时,朱独相怜已破后。今兹襆被春明门,车如鸡栖马如狗。

黄竹箱中什袭藏,青苔榻上周旋久。被兮被兮可奈何,世间破被有许多。

安得尽遣朱八作画唐六歌,我乃化为蝴蝶夜夜飞来魔。

《破被篇》拼音标注

pò bèi piān
dú shū wàn juàn dú bù pò,
zǒu rù pò bèi dūi zhōng wò。
jī jì míng yǐ fán jī shēng,
shī qí jiān zhě fán jī gè。
huò yuē xǐ kě qì,
wǒ bù wàng qí bì。
huò yuē gǔn kě bǔ,
wǒ fēi wǔ zá zǔ。
bù xiāng lí bié zhuǎn xiāng qīn,
wǒ yòng wǒ fǎ héng zì chén。
fú róng chéng lǐ méng tóu rù,
yīng wǔ zhōu biān shēn jiǎo chū。
yī nián yòu yī nián,
chūn qīu dōng xià wú bù rán。
wàn lǐ fù wàn lǐ,
dōng xī nán běi ér yǐ yǐ。
shǔ jǐn zhòng zhòng wú piàn duàn,
wú jǐn tuán tuán yì qí bàn。
cān lái luō hàn wǔ bǎi zūn,
huàn shēng guān yīn shí yī miàn。
dàn duàn tóng pí pá,
pī chū tiě jiā shā。
shí pò tiān liáng dòu qīu yǔ,
zhōng yǒu cán mèng héng hé shā。
jūn bù wén hú zhōu táng lìu gē yǒu kǒu,
yòu bù jiàn yáng zhōu zhū bā huà yǒu shǒu。
táng yóu jí jiàn wèi pò shí,
zhū dú xiāng lián yǐ pò hòu。
jīn zī pú bèi chūn míng mén,
chē rú jī qī mǎ rú gǒu。
huáng zhú xiāng zhōng shí xí cáng,
qīng tái tà shàng zhōu xuán jǐu。
bèi xī bèi xī kě nài hé,
shì jiān pò bèi yǒu xǔ duō。
ān dé jǐn qiǎn zhū bā zuò huà táng lìu gē,
wǒ nǎi huà wèi hú dié yè yè fēi lái mó。