送希直先生还汉中诗

(宋代)安道

嵋山峨峨,江水泱泱。我疆我理,俾民以康。靡言匪衣,靡善匪得。

阅士孔多,我敬希直。谦以自牧,卑以自持。雍容儒雅,鸾凤之仪。

有学有识,乃作乃述。追之琢之,金玉之质。侍我经筵,不倦以勤。

非德不言,非道不陈。职思其归,义不可夺。采采者芹,伺教如渴。

爰秣其马,爰振其衣。拜手稽首,载辞而归。昔之来也,春日迟迟。

今之归也,凉风凄凄。悠悠我心,念子良苦。爰命辞臣,饮饯江浒。

王道如砥,既歌且咏。八月初吉,抵于南郑。沔彼江汉,亦合而流。

瞻彼岷峨,郁其相缪。心之知矣,临别缱绻。子如我思,道岂云远。

岁行在子,文闱秋开。较艺至公,迟子西来。

《送希直先生还汉中诗》拼音标注

sòng xī zhí xiān shēng huán hàn zhōng shī
méi shān é é,
jiāng shǔi yāng yāng。
wǒ jiāng wǒ lǐ,
bǐ mín yǐ kāng。
mǐ yán fěi yī,
mǐ shàn fěi dé。
yuè shì kǒng duō,
wǒ jìng xī zhí。
qiān yǐ zì mù,
bēi yǐ zì chí。
yōng róng rú yǎ,
luán fèng zhī yí。
yǒu xué yǒu shì,
nǎi zuò nǎi shù。
zhūi zhī zhuó zhī,
jīn yù zhī zhí。
shì wǒ jīng yán,
bù juàn yǐ qín。
fēi dé bù yán,
fēi dào bù chén。
zhí sī qí gūi,
yì bù kě duó。
cǎi cǎi zhě qín,
sì jiào rú kě。
yuán mò qí mǎ,
yuán zhèn qí yī。
bài shǒu jī shǒu,
zài cí ér gūi。
xī zhī lái yě,
chūn rì chí chí。
jīn zhī gūi yě,
liáng fēng qī qī。
yōu yōu wǒ xīn,
niàn zǐ liáng kǔ。
yuán mìng cí chén,
yǐn jiàn jiāng hǔ。
wáng dào rú dǐ,
jì gē qiě yǒng。
bā yuè chū jí,
dǐ yú nán zhèng。
miǎn bǐ jiāng hàn,
yì hé ér líu。
zhān bǐ mín é,
yù qí xiāng móu。
xīn zhī zhī yǐ,
lín bié qiǎn quǎn。
zǐ rú wǒ sī,
dào qǐ yún yuǎn。
sùi xíng zài zǐ,
wén wéi qīu kāi。
jiào yì zhì gōng,
chí zǐ xī lái。