庵中有红山茶一株自腊月开至二月半为蕊尚无

(宋代)舒岳祥

山茶一株红胜烛,旋落旋开相陆续。
朱霞散射晓城里晴,熠熠林光映幽谷。
雪中鸳鸯此朱砂杯,道人无情还悦目。
端正浓妆不逞妖,处女頩然在幽独。
有时脱蒂响苍苔,不作他花飞片逐。
剑南樵叟设色时,就掌调丹贵匀熟。
花容肉色两相宜,肌理细腻端不俗。
画犹如此况天生,谓花无韵评示足,
白茶虽白太清癯,何惜深红著深绿。

《庵中有红山茶一株自腊月开至二月半为蕊尚无》拼音标注

ān zhōng yǒu hóng shān chá yī zhū zì là yuè kāi zhì èr yuè bàn wèi rǔi shàng wú
shān chá yī zhū hóng shèng zhú,
xuán luò xuán kāi xiāng lù xù。
zhū xiá sàn shè xiǎo chéng lǐ qíng,
yì yì lín guāng yìng yōu gǔ。
xuě zhōng yuān yāng cǐ zhū shā bēi,
dào rén wú qíng huán yuè mù。
duān zhèng nóng zhuāng bù chěng yāo,
chù nv̌ pīng rán zài yōu dú。
yǒu shí tuō dì xiǎng cāng tái,
bù zuò tā huā fēi piàn zhú。
jiàn nán qiáo sǒu shè sè shí,
jìu zhǎng diào dān gùi yún shú。
huā róng ròu sè liǎng xiāng yí,
jī lǐ xì nì duān bù sú。
huà yóu rú cǐ kuàng tiān shēng,
wèi huā wú yùn píng shì zú,
bái chá sūi bái tài qīng qú,
hé xī shēn hóng zhù shēn lv̀ 。