二老亭

(宋代)舒岳祥

人与松俱老,因名二老亭。
只惭吾发白,不及尔髯青。
佚史应同传,幽图总写形。
把杯长与对,我醉在渠醒。

《二老亭》拼音标注

èr lǎo tíng
rén yǔ sōng jù lǎo,
yīn míng èr lǎo tíng。
zhǐ cán wú fā bái,
bù jí ěr rán qīng。
yì shǐ yìng tóng chuán,
yōu tú zǒng xiě xíng。
bǎ bēi cháng yǔ dùi,
wǒ zùi zài qú xǐng 。