七月十七日夜翫月

(宋代)舒岳祥

迟月呼不出,海气红碧嘘。
何人捧隋璧,上处青松疏。
松间著不得,飞彻万里衢。
散作千山雪,芦花摇江湖。
冰轮虽渐侧,老桂斫不枯。
清光已非昨,来日更可呈。
徘徊情所结,有酒且歌呼。

《七月十七日夜翫月》拼音标注

qī yuè shí qī rì yè wàn yuè
chí yuè hū bù chū,
hǎi qì hóng bì xū。
hé rén pěng súi bì,
shàng chù qīng sōng shū。
sōng jiān zhù bù dé,
fēi chè wàn lǐ qú。
sàn zuò qiān shān xuě,
lú huā yáo jiāng hú。
bīng lún sūi jiàn cè,
lǎo gùi zhuó bù kū。
qīng guāng yǐ fēi zuó,
lái rì gèng kě chéng。
pái huái qíng suǒ jié,
yǒu jǐu qiě gē hū 。