赋素馨花

(宋代)舒岳祥

小蕊清香真有韵,柔条纤圳不胜春。
承平时节移新主,离乱风尘见故人。
泪得阑干添婀娜,香残笃耨驻絪緼。
旧恩深浅君自会,莫问谁家时与亲。

《赋素馨花》拼音标注

fù sù xīn huā
xiǎo rǔi qīng xiāng zhēn yǒu yùn,
róu tiáo xiān zhèn bù shèng chūn。
chéng píng shí jié yí xīn zhǔ,
lí luàn fēng chén jiàn gù rén。
lèi dé lán gān tiān ē nuó,
xiāng cán dǔ nòu zhù yīn yūn。
jìu ēn shēn qiǎn jūn zì hùi,
mò wèn shúi jiā shí yǔ qīn 。