与郑德璘奇遇诗
(宋代)安道
物触轻舟心自知,风恬烟静月光微。
夜深江上解愁思,拾得红蕖香惹衣。
纤手垂钩对水窗,红蕖秋色艳长江。
既能解佩投交甫,更有明珠乞一双。
湖面狂风且莫吹,浪花初绽月光微。
沈潜暗想横波泪,得共鲛人相对垂。
洞庭风软荻花秋,新没青娥细浪愁。
泪滴白蘋君不见,月明江上有轻鸥。
昔日江头菱芡人,蒙君数饮松醪春。
活君家室以为报,珍重长沙郑德璘.
夜深江上解愁思,拾得红蕖香惹衣。
纤手垂钩对水窗,红蕖秋色艳长江。
既能解佩投交甫,更有明珠乞一双。
湖面狂风且莫吹,浪花初绽月光微。
沈潜暗想横波泪,得共鲛人相对垂。
洞庭风软荻花秋,新没青娥细浪愁。
泪滴白蘋君不见,月明江上有轻鸥。
昔日江头菱芡人,蒙君数饮松醪春。
活君家室以为报,珍重长沙郑德璘.
《与郑德璘奇遇诗》拼音标注
yǔ zhèng dé lín qí yù shī
wù hóng qīng zhōu xīn zì zhī,
fēng tián yān jìng yuè guāng wēi。
yè shēn jiāng shàng jiě chóu sī,
shí dé hóng qú xiāng rě yī。
xiān shǒu chúi gōu dùi shǔi chuāng,
hóng qú qīu sè yàn cháng jiāng。
jì néng jiě pèi tóu jiāo fǔ,
gèng yǒu míng zhū qǐ yī shuāng。
hú miàn kuáng fēng qiě mò chūi,
làng huā chū zhàn yuè guāng wēi。
shěn qián àn xiǎng héng bō lèi,
dé gòng jiǎo rén xiāng dùi chúi。
dòng tíng fēng ruǎn dí huā qīu,
xīn méi qīng é xì làng chóu。
lèi dī bái pín jūn bù jiàn,
yuè míng jiāng shàng yǒu qīng ōu。
xī rì jiāng tóu líng qiàn rén,
méng jūn shù yǐn sōng láo chūn。
huó jūn jiā shì yǐ wèi bào,
zhēn zhòng cháng shā zhèng dé lín .