忆秦娥·杨花

(清代)宋徵舆

黄金陌,茫茫十里春云白。春云白,迷离满眼,江南江北。
来时无奈珠帘隔,去时着尽东风力。东风力,留他如梦,送他如客。

《忆秦娥·杨花》拼音标注

yì qín é · yáng huā
huáng jīn mò,
máng máng shí lǐ chūn yún bái。
chūn yún bái,
mí lí mǎn yǎn,
jiāng nán jiāng běi。
lái shí wú nài zhū lián gé,
qù shí zháo jǐn dōng fēng lì。
dōng fēng lì,
líu tā rú mèng,
sòng tā rú kè。

《忆秦娥·杨花》赏析

  此词题为杨花,作者哀杨花,亦是自哀。白絮随风东西,漫无依托,常使人想起飘忽不定的人生。作者从杨花联想到自己,字里行间,隐约流露出内心的感慨。委婉含蓄,耐人寻味。