春日饮唐山人竹园

(明代)宋登春

蝴蝶满园春日晴,桃花梨花飞素馨。千竿万竿何菁菁,时时风雨闻秋声。

淇园阔节不足数,渭川绿玉难为称。尔莫斸为化龙杖,虚劳万里升天行。

尔莫截作学凤笙,拘牵众乐相和鸣。饰金缀玉非本性,不如抱箨全尔精。

高阳徒,箨冠生,引觞大嚼无俗情。其如晋代竹林彦,枕曲眠糟损性灵。

却怪王猷多傲世,入门先问主人名。

《春日饮唐山人竹园》拼音标注

chūn rì yǐn táng shān rén zhú yuán
hú dié mǎn yuán chūn rì qíng,
táo huā lí huā fēi sù xīn。
qiān gān wàn gān hé jīng jīng,
shí shí fēng yǔ wén qīu shēng。
qí yuán kuò jié bù zú shù,
wèi chuān lv̀ yù nán wèi chēng。
ěr mò zhǔ wèi huà lóng zhàng,
xū láo wàn lǐ shēng tiān xíng。
ěr mò jié zuò xué fèng shēng,
jū qiān zhòng lè xiāng hé míng。
shì jīn zhùi yù fēi běn xìng,
bù rú bào tuò quán ěr jīng。
gāo yáng tú,
tuò guān shēng,
yǐn shāng dà jiáo wú sú qíng。
qí rú jìn dài zhú lín yàn,
zhěn qū mián zāo sǔn xìng líng。
què guài wáng yóu duō ào shì,
rù mén xiān wèn zhǔ rén míng。